Đêm xuống, thành phố lên đèn. Những tòa nhà cao tầng phản chiếu ánh sáng trên mặt sông, tạo nên một bức tranh lung linh huyền ảo. Vương Kiệt ngồi ở quán cà phê góc phố, tay cầm ly espresso đã nguội từ lâu.
Điện thoại rung lên. Tin nhắn từ Triệu Vân: "Anh... anh có nhớ em không?"
Vương Kiệt nhíu mày. Tình huống này phức tạp hơn dự kiến. Nếu không xử lý khéo, hậu quả khó lường. Nhưng lùi bước chưa bao giờ là phong cách của Vương Kiệt.
"Làm sao tôi quên được?" — Vương Kiệt thì thầm, tay gõ nhanh một tin nhắn trả lời.
Bên ngoài quán, dòng người qua lại tấp nập. Ai cũng bận rộn với cuộc sống riêng, không ai biết rằng trong bóng tối, một cuộc chiến thầm lặng đang diễn ra. Và Vương Kiệt chính là người ở trung tâm cơn bão sắp tới.
Triệu Vân gọi lại sau ba tiếng. Giọng lo lắng: "Vậy tại sao anh lại biến mất?"
Vương Kiệt mỉm cười tự tin. Sắp tới sẽ khó khăn, nhưng không phải không có cơ hội. Quan trọng là phải nắm bắt đúng thời điểm.