Bầu trời chiều tà nhuộm một màu cam nhạt, gió thu thổi nhẹ qua rặng tre trước làng. Vương Kiệt đứng bên bờ sông, ánh mắt xa xăm nhìn về phía dòng nước chảy lững lờ.
"Tin tức này thay đổi tất cả." — Triệu Vân bước tới, giọng nói vang lên sau lưng.
Vương Kiệt quay lại, mỉm cười nhẹ. "Vậy kế hoạch cũ không còn hiệu quả."
Hai người cùng đi dọc bờ sông, bóng chiều kéo dài trên mặt đất. Xa xa, tiếng trống chùa làng vang lên nhè nhẹ, báo hiệu một ngày sắp tàn. Không khí bình yên đến mức ai cũng tưởng chẳng có gì xảy ra, nhưng số phận thường ẩn mình trong những khoảnh khắc yên tĩnh nhất.
Triệu Vân dừng bước, nhìn về phía rặng tre: "Phải điều chỉnh chiến thuật ngay."
Vương Kiệt gật đầu. Đúng là từ hôm nay, m-ọi thứ sẽ khác. Sức mạnh mới thức tỉnh trong cơ thể còn xa lạ, nhưng cũng đầy hứa hẹn. Con đường phía trước còn dài, và mỗi bước đi đều là một thử thách mới.
Gió thổi mạnh hơn, mang theo mùi đất ẩm và lá rụng. Vương Kiệt hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng năng lượng chạy dọc kinh mạch. Đây mới chỉ là khởi đầu.