Sáng hôm sau, Hàn Tử Ngôn thức dậy sớm hơn thường lệ. Ánh nắng đầu tiên lọt qua khe rèm cửa, chiếu lên bức tranh treo tường — kỷ vật từ người đã khuất.
"Hôm nay phải giải quyết cho xong," Hàn Tử Ngôn tự nhủ, bắt đầu chuẩn bị. Hành trang đơn giản: một chiếc balo cũ, cuốn sổ ghi chép, và thứ quan trọng nhất — sự quyết tâm.
Trên đường đi, Hàn Tử Ngôn tình cờ gặp Hoàng Phúc. "Anh nhìn thấy gì trong mộng?"
Hàn Tử Ngôn ngập ngừng một lúc rồi đáp: "Cánh cửa... và tiếng khóc."
Hoàng Phúc gật đầu hiểu ý. Hai người cùng đi về phía trước, mỗi bước chân đều chắc chắn hơn. Cuộc hành trình này không chỉ thay đổi số phận của Hàn Tử Ngôn, mà còn của nhiều người khác.
Đến nơi, cảnh tượng hiện ra trước mắt khiến cả hai sững sờ. Không gì có thể chuẩn bị cho họ điều này. Hoàng Phúc quay sang nhìn Hàn Tử Ngôn: "Đừng mở cánh cửa đó, bất cứ giá nào!"
Hàn Tử Ngôn nắm chặt tay, ánh mắt kiên định. Dù phía trước có gì chăng nữa, đã không còn đường lui.